GIA CÁT XỒN XỒN
QUẠT LÔNG TỬU QUÁN
Đẹp trai, có tài, thông kinh sử, dài 1 gang, sống ngang tàng, yêu trong sáng, mỗi tội, hay bốc phét

Ai muốn tranh luận trao đổi mà ngứa mề với cái message tumblr thì qua FB: baotranphuc Y!M: baotranphuc(ít hoạt động)
1 of 76 »

please-be-peaceful replied to your post: Anh nghĩ gì về tình yêu vì vấn đề tôn giáo, vì nền…

làm sao biết được là chọn đúng hả anh?

Yêu nhau tuần gặp 3 lần, buồn buồn ngồi nghĩ mưu hèn kế bẩn tụt quần phang nhau sao cho sướng thì dễ. Lấy nhau về chạm mặt 24/7 chung miếng ăn, chung cái quạt là nhiều thứ nữa xảy ra. Nghĩ cho kỹ xem liệu cả hai chấp nhận nhau được bao lâu.

Anonymous sent:

Anh nghĩ gì về tình yêu vì vấn đề tôn giáo, vì nền tảng gia đình ko môn đăng hộ đối, ko thỏa hiệp được rồi phải quyết định chia tay?

Tình yêu mà đủ lớn đủ sâu thì zời cũng ko cản được chứ giáo đình đăng đối cái gì. Nếu đã suy nghĩ chín chắn mà quyết đến với nhau thì thiếu gì cách. Riêng về tôn giáo thì mấy tay chơi có tầm nó cải đạo cả họ nhà vợ luôn chứ ngán gì. Vấn đề là người trong cuộc phải chọn cho đúng. 

Hè chín

Em ơi hè đang chín
Đỏ phượng điệp vàng
Hàng bằng lăng căng tràn màu tím

Em ơi hè gắt gỏng
Những cơn giông vật vã đến rồi đi
Là hợp âm của những tiếng rè rè
Dàn ve cất bài ca bất tận.

Em ơi hè đang chín
Nóng đỏ má em
Chín đỏ môi mềm
Những ngày hè giòn gãy
Chờ ướt lạnh màn đêm

Mình phải thú nhận là trên tumblr này, mình yêu anh Xồn nhất

msthanhho:

giacatxonxon:

*thu dọn hành lí* *đi mua vé máy bay* 

Lol
Sao phải chạy
Chạy về phía em à :)))))))

*tìm nốt visa* :-
Mình phải thú nhận là trên tumblr này, mình yêu anh Xồn nhất

*thu dọn hành lí* *đi mua vé máy bay* 

Mọi chuyện bắt đầu từ cách đây 1 tiếng đồng hồ, cô nghĩ vậy, chẳng chỉ khoảng tầm đó. Cô đang đi trên đường từ chỗ làm về nhà như mọi ngày. Cô làm ca muộn và lúc về thì đường phố luôn vắng vẻ. Chiếc xe cũ rít những tiếng khe khẽ khi siết ga. Cô ghét tiếng kêu đó, giá mà cô có một chiếc xe tốt. Trên đường đi về có một đoạn người ta đang tu sửa, đầy ổ gà, những hố mảng bong tróc vung vãi đá dăm. Mỗi lần đi qua đó, cô lại lầm bầm chửi, tại sao người ta không làm nó một cách gọn gàng và nhanh chóng hơn.
Hôm nay đoạn đường đó vẫn vậy, vài cành cây khô quắt cắm vào những hố ga như một lời cảnh báo. Bụi, tiếng rạo rạo của đá dăm dưới lốp xe, mùi thum thủm của những hố ga mất nắp, tất cả như tống những nắm đấm chắc nịch liên hồi vào cái cơ thể đã rã rượi của cô. Mọi thứ xảy ra rất nhanh, một cái hố sụt mới, không đủ to để cắm cành cây, không quá nhỏ để bánh xe nhấp nhổm một nhịp rồi chạy tiếp. Và tất cả những gì cô nhớ tiếp theo là cô đang ở đây. Một căn phòng trắng, không cửa sổ, một bộ bàn ghế với cái đèn chao thả từ trần, thứ duy nhất có vẻ đang kết nối với không gian bên ngoài là cái cửa đi đóng im ỉm.
Cô nhìn lên cái đèn chao vàng vọt, nheo mắt vì chói. Vệt chói lưu lại trên võng mạc thành một điểm mù hơi xanh. Cô đảo mắt xuống, điểm mù che đi gương mặt của người đàn ông đang ngồi đối diện cô.
Gã còn khá trẻ, tầm 25 tuổi, cao, gầy, gương mặt gần như vô cảm với một nụ cười nửa miệng như thách thức. Mọi thứ của gã cảm giác đều chậm rãi, nhẹ nhàng và từ tốn. Từ đôi mắt, chuyển động, bước đi, đặc biệt là đôi mắt. Nó quét qua mọi thứ, xoáy sâu vào đó như thể đang lấy đi mọi bí ẩn đang bị che dấu. Không quá đẹp trai, nhưng gã có gì đó rất quý tộc.
Khi cô nhận ra mình đang ở đây, cô không kịp nhìn thấy gã, nhưng sự thực gã đã đứng sau lưng cô một lúc. Có lẽ bộ đồ trắng và đầu óc choáng váng làm cô vô tình bỏ qua sự có mặt đó.
- Xin chào! - Gã cất lời.
Cô giật mình vì điều đó, đôi mắt hoang mang, mọi âm thanh ứ lại trong cổ họng. Cô biết cô muốn nói gì, nhưng không thể cất lời.
- Xin chào - Gã lặp lại - Chào mừng cô đến với vùng đệm.
Đầu gã hơi nghiêng và cúi xuống một cách lịch sự, đôi mắt nhìn thẳng vào cô, dứt khoát. Và khi thấy gương mặt đơ cứng của cô, hắn nở một nụ cười thật nhẹ. Có gì đó trong mắt hắn, khiến cô an tâm, cô không giải thích được nó nhưng cô biết là cô đang an toàn. Cảm giác này quá lạ, có lẽ là bản năng đang làm việc của nó.
- Ở đâu cơ? - Giọng cô lí nhí.
- Vùng đệm.
Cô đưa mắt nhìn xung quanh, rồi quay lại nhìn gã như một câu hỏi.
- Cô vừa chết cách đây 2 giờ đồng hồ.
- Chết!? Tôi đang đứng nói chuyện với anh đây. Anh là ai?
- Thần chết - Gã lại nghiêng nhẹ đầu với một sự trịch thượng.
—Chap 1: Sự kết nối - Đồng hồ cát